truyện ngắn những ngôi sao xa xôi
Tuyển chọn những bài văn hay Cảm nhận về nhân vật phương định trong truyện Những ngôi sao xa xôi ngắn nhất. Với những bài văn mẫu đặc sắc, chi tiết dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé!
Nghệ thuật: Lựa chọn ngôi kể phù hợp, cách kể chuyện tự nhiên. Nghệ thuật xây dựng nhân vật và miêu tả tâm lí đặc sắc. Ngôn ngữ giản dị, giọng điệu bình thản pha chút hóm hỉnh nhưng vẫn rất tự nhiên. Câu văn ngắn, nhịp điệu dồn dập, gợi không khí
Những ngôi sao xa xôi đã ghi lại một cách chân thực chiến tích thầm lặng của tổ trinh sát mặt đường. Trọng điểm đang chìm trong mưa bom bão lửa. Tiếng Định lại cất lên: "Tôi, một qua bom trên đồi. Nho, hai quả dưới lòng đường. Chị Thao, một quả dưới chân cái hầm ba-ri-e cũ". Cảnh tượng chiến trường trở nên "vắng lặng đến phát sợ".
Truyện ngắn "Những ngôi sao xa xôi" của Lê Minh Khuê đã khắc họa rõ nét tâm hồn trong sáng, mộng mơ cùng tinh thần lạc quan dũng cảm giàu nghị lực của những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Đó cũng là hình ảnh đẹp của thanh niên, thế hệ trẻ Việt Nam những năm kháng chiến chống Mỹ. Câu 1 Video hướng dẫn giải
1. Dàn ý phân tích truyện Những ngôi sao xa xôi a. Mở bài: - Giới thiệu vài nét về tác giả Lê Minh Khuê: một tác giả thuộc thế hệ nhà văn trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. - Giới thiệu về văn bản "Những ngôi sao xa xôi": khắc họa thành công hình ảnh tiêu biểu của
Site De Rencontre Au Maroc Sans Inscription. Những ngôi sao xa xôi Lê Minh Khuê Nội dung. Chúng tôi có ba người. Ba cô gái. Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm[1]. Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa! Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ, trắng lẫn lộn. Hai bên đường không có lá xanh. Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy. Những cây nhiều rễ nằm lăn lóc. Những tảng đá to. Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong đất. Việc của chúng tôi là ngồi đây. Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom. Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường. Cái tên gợi sự khát khao làm nên những sự tích anh hùng. Do đó công việc cũng chẳng đơn giản. Chúng tôi bị bom vùi luôn. Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh. Cười thì hàm răng loá lên khuôn mặt nhem nhuốc. Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là “những con quỷ mắt đen”. Đơn vị chăm chúng tôi ra trò. Có gì lại bảo “để cho bọn trinh sát, chúng nó ở trên đó vắng”. Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Đơn vị thường ra đường vào lúc mặt trời lặn. Và làm việc có khi suốt đêm. Còn chúng tôi thì chạy trên cao điểm cả ban ngày. Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải chuyện chơi. Thần chết là một tay không thích đùa. Hắn ta lẩn trong ruột những quả bom. Tôi bây giờ còn một vết thương chưa lành miệng ở đùi. Tất nhiên, tôi không vào viện quân y. Việc nào cũng có cái thú của nó. Có ở đâu như thế này không đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần. Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ. Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa. Nhưng nhất định sẽ nổ… Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang. Bên ngoài nóng trên 30 độ, chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác. Cái mát lạnh làm toàn thân rung lên đột ngột. Rồi ngửa cổ uống nước, trong ca hay trong bi đông. Nước suối pha đường. Xong thì nằm dài trên nền ẩm, lười biếng nheo mắt nghe ca nhạc từ cái đài bán dẫn nhỏ mà lúc nào cũng có pin đầy đủ. Có thể nghe, có thể nghĩ lung tung… hình như ta sắp mở chiến dịch lớn. Đêm nào xe cũng nườm nượp ngoài đường. Ban đêm chúng tôi được ngủ. Nhưng mấy đêm nay thì chịu. Đứa nào cũng leo tót lên trọng điểm[2], cầm xẻng xúc, nói vài câu buốn cười với một anh lái xe nào đó. Vui. Chỉ khổ đứa phải trực máy điện thoại trong hang. Bây giờ buổi trưa. Im ắng lạ. Tôi ngồi dựa vào thành đá khe khẽ hát. Tôi mê hát. Thường cứ thuộc một điệu nhạc nào đó rồi bịa ra lời mà hát. Lời tôi bịa lộn xộn mà ngớ ngẩn đến tôi cũng ngạc nhiên, đôi khi bò ra mà cười một mình. Tôi là con gái Hà Nội. Nói một cách khiêm tốn, tôi là một cô gái khá. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa loa kèn. Còn mắt tôi thì các anh lái xe bảo “Cô có cái nhìn sao mà xa xăm!”. Xa đến đâu mặc kệ, nhưng tôi thích ngắm mắt tôi trong gương. Nó dài dài, màu nâu, hay nheo lại như chói nắng. Không hiểu sao các anh pháo thủ và lái xe lại hay hỏi thăm tôi. Hỏi thăm hoặc viết những thư dài gửi đường dây, làm như ở cách xa nhau hàng nghìn cây số, mặc dù có thể chào nhau hằng ngày. Tôi không săn sóc, vồn vã. Khi bọn con gái xúm nhau lại đối đáp với một anh bộ đội nói giỏi nào đấy, tôi thường đứng xa ra, khoanh tay lại trước ngực và nhìn đi nơi khác, môi mím chặt. Nhưng chẳng qua tôi điệu thế thôi. Thực tình trong suy nghĩ của tôi, những người đẹp nhất, thông minh, can đảm và cao thượng nhất là những người mặc quân phục, có ngôi sao trên mũ. […] – Thế nào, chuẩn bị thôi chứ? – Cái gì? – Tôi giật mình. Từ nãy đến giờ tôi vẫn hát. Hát và nghĩ vớ vẩn. Nho cuộn tròn cái gối, cất nhanh vào túi. Chị thao nhìn ra cửa hang. Quả thật, máy bay trinh sát. Cuộc sống ở đây đã dạy cho chúng tôi thế nào là sự im lặng. Sự im lặng từ sáng đến giờ không bình thường. Cái không bình thường đó đang đến. Tiếng máy bay trinh sát rè rè. Phản lực gầm gào lao theo sau. Hai thứ tiếng đó trộn lẫn vào nhau, rót vào tai con người một cảm giác khó chịu và căng thẳng. – Sắp đấy! – Nho quay lưng lại chúng tôi, chụp cái mũ sắt lên đầu. Chị Thao móc bánh bích quy trong túi, thong thả nhai. Những khi biết rằng cái sắp tới sẽ không êm ả thì chị tỏ ra bình tĩnh đến phát bực. Nhưng thấy máu, thấy vắt là chị nhắm mắt lại, mặt tái mét. Áo lót của chị cái nào cũng thêu chỉ màu. Chị lại hay tỉa đôi lông mày của mình, tỉa nhỏ như cái tăm. Nhưng trong công việc, ai cũng gờm chị cương quyết, táo bạo. Những cái xảy ra hàng ngày máy bay rít, bom nổ. Nổ trên cao điểm, cách cái hang này khoảng 300 mét. Đất dưới chân chúng tôi rung. Mấy cái khăn mặt mắc ở dây cũng rung. Tất cả, cứ như lên cơn sốt. Khói lên, và cửa hang bị che lấp. Không thấy mây và bầu trời đâu nữa. Chị Thao cầm cái thước trên tay tôi, nuốt nốt miếng bích quy ngon lành “Định ở nhà. Lần này nó bỏ ít, hai đứa đi cũng đủ”, rồi kéo tay áo Nho, vác xẻng lên vai và đi ra cửa. Tôi không cãi chị. Quyền hạn phân công là ở chị. Thời gian bắt đầu căng lên. Trí não tôi cũng không thua. Những gì đã qua, những gì sắp tới… không đáng kể nữa. Có gì lí thú đâu, nếu các bạn tôi không quy về? Điện thoại réo. Đại đội trưởng hỏi tình hình. Tôi nói như gắt vào máy – Trinh sát chưa về! Không hiểu vì sao mình gắt nữa. Lại một đợt bom. Khói vào hang. Tôi ho sặc sụa và tức ngực. Cao điểm bây giờ thật vắng. Chỉ có Nho và chị Thao. Và bom. Và tôi ngồi đây. Và cao xạ[3] đặt bên kia quả đồi. cao xạ đang bắn. Tiếng súng ở dưới đất lên quả là có hiệu lực. Không gì cô đơn và khiếp sợ hơn khi bom gào thét chung quanh mà không nghe một tiếng trả lời nào dưới đất. Dù chỉ một tiếng súng trường thôi, con người cũng thấy mênh mông bên mình một sự che chở đồng tình. Cảm giác đó cũng giống như thấy mình có một khả năng tự vệ rất vững vậy… Sốt ruột, tôi chạy ra ngoài một tí. Không thấy gì ngoài khói bom. Tôi lo. Đột nhiên cao điểm bên cạnh vang lên dồn dập tiếng 12 li 7[4]. Hay quá, tiểu đoàn công binh đấy. Họ chi viện cho các anh cao xạ, cho chúng tôi. Bỗng dưng tôi muốn la toáng lên vì thích thú. Xung quanh cao điểm vắng vẻ này có bao nhiêu là người. Các anh cao xạ, thông tin và công binh đều rất mến chúng tôi. Chỉ cần chúng tôi bắn một phát súng báo hiệu yêu cầu giúp đỡ là họ sẽ chạy đến ngay. Nửa tiếng đồng hồ sau, chị Thao chui vào hang. Bình thản, mệt lả và cáu kỉnh, chị không nhìn tôi “Hơn nghìn khối!”, rồi ngồi xuống, uống nước trong bi đông. Nước nhỏ từ cằm xuống áo, liên tiếp như những giọt mưa. Tôi quay điện về đơn vị. Đại đội trưởng bảo – Thế à, cảm ơn các bạn! Đại đội trưởng rất hay dùng những từ tế nhị như “cảm ơn”, “xin lỗi”, “chúc may mắn”. Anh trẻ, người gầy, hay đau khớp, hay làm ca dao cho báo tường. Nhà đâu như cuối phố Lò Đúc. Nho vừa tắm ở dưới suối lên. Khúc suối đó cũng hay có bom nổ chậm. Cứ quần áo ướt, Nho ngồi, đòi ăn kẹo. Tôi móc trong túi, may còn hai cái kẹo chanh, dính đầy cát, chảy nước. – Bốn quả bom chậm, ít thôi. Nho chống tay về đằng sau, ngả hẳn người ra. Cái cổ tròn và những cúc áo nhỏ nhắn. Tôi muốn bế nó lên tay. Trông nó nhẹ, mát mẻ như một que kem trắng. Đại đội trưởng hỏi chúng tôi có cần người không. Tôi bảo không. Như mọi lần, chúng tôi sẽ giải quyết hết. – Hay lắm, cảm ơn các bạn! – Đại đội trưởng lại cảm ơn – Cả đơn vị đang làm đường cho một trung đoàn tên lửa qua rừng. Đi từ sáng không ngủ. Tôi cũng đi bây giờ. Các bạn cố gắng nhé. Thế là tối lại ra đường luôn. Thường xuyên… Tôi, một quả bom trên đồi. Nho, hai quả dưới lòng đường. Chị Thao, một quả dưới chân cái hầm ba-ri-e[5] cũ. Vắng lặng đến phát sợ. Cây còn lại xơ xác. Đất nóng. Khói đen vật vờ từng cụm trong không trung, che đi những gì từ xa. Các anh cao xạ có nhìn thấy chúng tôi không? Chắc có, các anh ấy có những cái ống nhòm có thể thu cả trái đất vào tầm mắt. Tôi đến gần quả bom. Cảm thấy có ánh mắt các chiến sĩ dõi theo mình, tôi không sợ nữa. Tôi không đi khom. Các anh ấy không thích cái kiểu đi khom khi có thể cứ đàng hoàng mà bước tới. Quả bom nằm lạnh lùng trên một bụi cây khô, một đầu vùi xuống đất. Đầu này có vẽ hai vòng tròn màu vàng… Tôi dùng xẻng nhỏ đào đất dưới quả bom. Đất rắn. Những hòn sỏi theo tay tôi bay ra hai bên. Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người, cứa vào da thịt tôi. Tôi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí! Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành. Hoặc là nóng từ bên trong quả bom. Hoặc là mặt trời nung nóng. Chị Thao thổi còi. Như thế là đã hai mươi phút qua. Tôi cẩn thận bỏ gói thuốc mìn xuống cái lỗ đào, châm ngòi. Dây mìn dài, cong, mềm. Tôi khoả đất rồi chạy lại chỗ ẩn nấp của mình. Hồi còi thứ hai của chị thao. Tôi nép người vào bức tường đất, nhìn đồng hồ. Không có gió. Tim tôi cũng đập không rõ. Dường như vật duy nhất vẫn bình tĩnh, phớt lờ mọi tiếng động chung là chiếc kim đồng hồ. Nó chạy, sinh động và nhẹ nhàng, đè lên những con số vĩnh cửu. Còn đằng kia, lửa đang chui bên trong cái dây mìn, chui vào ruột quả bom… Quen rồi. Một ngày chúng tôi phá bom đến năm lần. Ngày nào ít ba lần. Tôi có nghĩ tới cái chết. Nhưng một cái chết mờ nhạt, không cụ thể. Còn cái chính liệu mìn có nổ, bom có nổ không? Không thì làm cách nào để châm mìn lần thứ hai? Tôi nghĩ thế, nghĩ thêm đứng cẩn thận, mảnh bom ghim vào cánh tay thì khá phiền. Và mồ hôi thấm vào môi tôi, mằn mặn, cát lạo xạo trong miệng. Nhưng quả bom nổ. Một thứ tiếng kì quái, đến váng óc. Ngực tôi nhói, mắt cay mãi mới mở ra được. Mùi thuốc bom buồn nôn. Ba tiếng nổ nữa tiếp theo. Đất rơi lộp bộp, tan đi âm thầm trong những bụi cây. Mảnh bom xé không khí, lao và rít vô hình trên đầu. Tôi phủi áo, căng mắt nhìn qua khói và chạy theo chị Thao. Muốn xuống chờ Nho để đi về hang, chị Thao phải qua chỗ tôi. Chị cười, răng trắng, vết sẹo bóng lên, mảnh dù bay trên lưng, chị lao lên trước tôi. Gió cố tình giật mảnh dù trên lưng chị, nhưng không giật nổi. Chị Thao vấp ngã, tôi đỡ chị. Nhưng chị vùng ra, mắt mở to, mờ trắng đi như không còn sự sống. Sao vậy? Tôi không hiểu. Chị kéo luôn tay tôi, sà xuống mô đất. Vâng, một mô đất nhỏ, hơi dài, phủ đầy thuốc bom màu xám. – Nho, bị thương ở chỗ nào? Bị ở đâu, em? Chị nghẹn ngào, không nước mắt. Tôi moi đất, bế Nho đặt lên đùi mình. Máu túa ra từ cánh tay Nho, túa ra, ngấm vào đất. Nó không giống cái que kem trắng của tôi khi nãy nữa. Da xanh đi, mắt nhắm nghiền, quần áo đầy bụi. Quả bom tung lên và nổ trên không. Hầm nó nấp bị sập. Thế đấy! Tôi rửa cho Nho bằng nước đun sôi trên bếp than. Bông băng trắng. Vết thương không sâu lắm, vào phần mềm. Nhưng vì bom nổ gần, Nho bị choáng. Tôi tiêm cho Nho. Nho lim dim mắt, dễ chịu, có vẻ không đau lắm. Chị Thao lẩn quẩn bên ngoài, lúng túng như chẳng biết làm gì mà lại rất cần được làm việc. Chị ấy sợ máu. – Gọi điện về đơn vị nhé! Chị Thao lại gần khi Nho đã nằm tinh tươm, sạch sẽ trên chiếc giường ghép bằng những thanh gỗ to. – Không chết đâu. Đơn vị đang làm đường kia mà. Việc gì phải khiến cho nhiều người lo lắng. Ơ, cái bà này! Sao bà cứ cuống quýt lên vậy? – Thường thế, người ngoài cảm thấy đau hơn người bị thương mà. Chị Thao quay mặt ra cửa hang, lại uống nước trong bi đông. Nho gác một cánh tay lên mặt. Nó cũng biết bây giờ không nên uống nước. Tôi pha sữa cho nó trong cái ca sắt. – Cho nhiều đường vào. Pha đặc! – Chị Thao bảo. Uống sữa xong. Nho ngủ. Máy bay trinh sát vẫn nạo vét sự yên lặng của núi rừng. Chị Thao dựa vào tường, hai tay quàng sau gáy, không nhìn tôi. – Hát đi, Phương Định, mày thích bài gì nhất, hát đi! Tôi thích nhiều bài. Những bài hành khúc bộ đội hay trên những ngả đường mặt trận. Tôi thích dân ca quan họ mềm mại, dịu dàng. Thích Ca-chiu-sa[6] của Hồng quân Liên Xô. Thích ngồi bó gối mơ màng “Về đây khi mái tóc còn xanh xanh…”. Đó là dân ca ý trữ tình giàu có, phải lấy giọng thật trầm. Thích nhiều. Nhưng tôi không muốn hát lúc này. Tôi đâm cáu với chị Thao, mặc dù, tôi hiểu, những tình cảm gì đang quay cuồng trong chị. Chị cứ đưa mắt nhìn Nho, lấy tay sửa cái cổ áo, cái ve áo và tóc nó. Chị không khóc đó thôi, chị không ưa cả nước mắt. Nước mắt đứa nào chảy trong khi cần cái cứng cỏi của nhau này là bị xem như bằng chứng của một sự tự nhục mạ. Không ai nói với ai, nhưng nhìn nhau, chúng tôi đọc thấy trong mắt nhau điều đó. Chị Thao hát “Đây Thăng Long, đây Đông Đô… Hà Nội…”. Nhạc sai bét, còn giọng thì chua, chị không hát trôi chảy được bài nào. Nhưng chị lại có ba quyển sổ dày, chép bài hát. Rỗi là ngồi chép bài hát. Thậm chí, say mê chép cả những lời tôi bịa ra nữa. Có một đám mây kéo ngoài cửa hang. Một đám nữa. Rồi một đám nữa bay qua ngày càng nhanh. Bầu trời mở rộng trước cửa hang đen đi. Cơn dông đến. Cát bay mù. Gió quật lên, quật xuống những cành cây khô cháy. Lá bay loạn xạ. Đột ngột như một biến đổi bất thường trong tim con người vậy. Ở rừng mùa này thường như thế. Mưa. Nhưng mưa đá. Lúc đầu tôi không biết. Nhưng rồi có tiếng lanh canh gõ trên nóc hang. Có cái gì vô cùng sắc xé không khí ra từng mảnh vụn. Gió. Và tôi thấy đau, ướt ở má. – Mưa đá! Cha mẹ ơi! Mưa đá! Tôi chạy vào, bỏ trên bàn tay đang xoè ra của Nho mấy viên đá nhỏ. Lại chạy ra, vui thích cuống cuồng. […] Ở đây, trên cao điểm đầy bom này cũng có mưa đá. Những niềm vui con trẻ của tôi lại nở tung ra, say sưa, tràn đầy. Chẳng ai có thì giờ mà gắt tôi. Chị Thao đang lúi húi hốt cái gì dưới đất. Chắc là đá. Còn Nho thì nhỏm dậy, môi hé mở – Nào, mày cho tao mấy viên nữa. Nhưng tạnh mất rồi. Tạnh rất nhanh như khi mưa đến, Sao chóng thế? Tôi bỗng thẫn thờ, tiếc không nói nổi. Rõ ràng tôi không tiếc những viên đá. Mưa xong thì tạnh thôi. Mà tôi nhớ một cái gì đấy, hình như mẹ tôi, cái cửa sổ, hoặc những ngôi sao to trên bầu trời thành phố. Phải, có thể những cái đó… Hoặc là cây, hoặc là cái vòm tròn của nhà hát, hoặc bà bán kem đẩy chiếc xe chở đầy thùng kem, trẻ con háo hức bâu xung quanh. Con đường nhựa ban đêm, sau cơn mưa mùa hạ rộng ra, dài ra, lấp loáng ánh đèn trông như một con sông nước đen. Những ngọn điện trên quảng trường lung linh như những ngôi sao trong câu chuyện cổ tích nói về những xứ sở thần tiên. Hoa trong công viên. Những quả bóng sút vô tội vạ của bọn trẻ con trong một góc phố. Tiếng rao của bà bán xôi sáng có cái mủng[7] đội trên đầu… Chao ôi, có thể là tất cả những cái đó. Những cái đó ở thiệt xa… Rồi bỗng chốc, sau một cơn mưa đá, chúng xoáy mạnh như sóng trong tâm trí tôi… Chú thích. [1] Cao điểm chỗ cao hơn mặt đất như gò, đồi núi hoặc trên nóc công trình kiến trúc cao. [2] Trọng điểm điểm, nơi được xác định là có vai trò quan trọng so với những điểm, nơi khác. [3] Cao xạ pháo cao xạ loại pháo dùng để bắn các mục tiêu trên không. [4] 12 li 7 súng máy cỡ nòng 12,7 mi-li-mét, có thể dùng bắn mục tiêu dưới mặt đất hoặc trên không ở tầng thấp. [5] Ba-ri-e phiên âm từ tiếng Pháp thanh hoặc vật dụng dùng chắn ngang đường, có thể di chuyển được. [6] Ca-chiu-sa tên một bài hát Nga phổ biến trong Hồng quân Liên Xô thời kì chiến tranh Vệ quốc 1941 – 1945. [7] Mủng đồ đan sít bằng tre, miệng tròn, sâu lòng, nhỏ hơn thúng, dùng để đựng. Truyện Những ngôi sao xa xôi ở trong số những tác phẩm phần đầu tay của Lê Minh Khuê, viết năm 1971, lúc cuộc kháng chiến chống Mĩ của dân tộc đang diễn ra ác liệt. Văn bản đưa vào sách giáo khoa có lược bớt một số đoạn. Nguồn Lê Minh Khuê, “Những ngôi sao xa xôi”, tập truyện ngắn, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2001. LUYỆN TẬP. Câu 1 Kể tóm tắt nội dung truyện. Truyện được trần thuật từ nhân vật nào? Việc chọn vai kể như vậy có tác dụng gì trong việc thể hiện nội dung truyện? Câu 2 Truyện kể về ba cô gái thanh niên xung phong ở một tổ trinh sát phá bom trên cao điểm. Ở họ có những nét gì chung đã gắn bó thành một khối thống nhất và những gì là nét riêng ở mỗi người? Câu 3 Tác giả đã thể hiện chân thực và sinh động, tự nhiên tâm lí của những cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ. Hãy phân tích tâm lí nhân vật Phương Định, tập trung vào những đoạn – Nhân vật tự quan sát và đánh giá về mình ở phần đầu của truyện. – Tâm trạng của cô trong một lần phá bom ở phần cuối truyện. – Cảm xúc trước trận mưa đá ở cuối truyện. Câu 4 Em có nhận xét gì về ngôn ngữ, giọng điệu của truyện? Câu 5 Đọc truyện ngắn này, em hình dung và cảm nghĩ như thế nào về tuổi trẻ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mĩ? Câu 6 Kể một số bài thơ, đoạn thơ hay viết về thế hệ trẻ trong kháng chiến chống Mĩ. Câu 7 Cảm nghĩ của mình về nhân vật Phương Định * Soạn bài Những ngôi sao xa xôi Lê Minh Khuê Câu 1 – Tóm tắt nội dung Hai cô gái trẻ Định và Nho cùng Thao lớn tuổi hơn làm thành một tổ trinh sát mặt đường tại một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của ba mũi thanh niên xung phong này là quan sát địch ném bom, đo khối lượng đất đá phải san lấp do bom địch gây ra, đánh dấu vị trí của quả bom chưa nổ và phá bom. Công việc đó hết sức nguy hiểm. Mặc dù vậy, cuộc sống của họ vẫn có những niềm vui hồn nhiên của tuổi trẻ, những phút giây thanh thản, mơ mộng và đặc biệt là yêu thương, gắn bó, chăm sóc nhau trong tình đồng đội. – Như đã nói, truyện được trần thuật từ ngôi thứ nhất theo lời kể của nhân vật chính. Cách lựa chọn vai kể như thế không những phù hợp với nội dung tác phẩm mà còn thuận lợi cho việc miêu tả, biểu hiện thế giới nội tâm, những cảm xúc và suy nghĩ của các nhân vật. Câu 2 – Điểm chung của 3 cô gái Đều còn rất trẻ dễ xúc động, hay mộng mơ, dễ vui mà cũng dễ trầm ngâm…,, đều có tinh thần trách nhiệm cao, dũng cảm làm nhiệm vụ. Không sợ hi sinh, luôn gắn bó với đồng đội. – Nét riêng + Phương Định cô gái Hà Nội, nhạy cảm và hồn nhiên, thích mơ mộng, hay sống với những kỉ niệm của tuổi thiếu nữ vô tư về gia đình và thành phố. + Nho xinh xắn, hồn nhiên kiểu trẻ thơ, trong chiến đấu thì rất nhanh gọn, dù bị thương nhưng không rên la, không muốn đồng đội lo lắng. + Chị Thao tổ trưởng, từng trải, mơ ước có phần thiết thực hơn; cương quyết, táo bạo, bình tĩnh trong công việc, chị hát tệ nhưng thích chép lời bài hát. Câu 3 – Phương Định ý thức được vẻ đẹp của bản thân, mến mộ những người “có ngôi sao trên mũ”. – Phương Định làm quen với bom nổ, với căng thẳng hàng ngày. Nhưng mỗi lần phá bom là một thử thách mới. Cô đi thẳng đến quả bom chưa nổ. Cô đào đất và đặt thuốc nổ vào dưới quả bom có thể nổ tung bất kì lúc nào. Hành động của cô thật nhanh gọn, khéo léo trong một không khí cực kì căng thẳng. Với cô, cái chết thật mờ nhạt trước điều quan tâm lớn nhất Liệu mìn có nổ, liệu bom có nổ không ? Không thì làm cách nào để châm mìn lần thứ hai? – Gặp cơn mưa đá bất ngờ, tính hồn nhiên của cô được bộc lộ mạnh mẽ. Cô vui thích cuống cuồng như con trẻ. Và cơn mưa lại gợi cho cô nhớ về thành phố, về mẹ, về những ngôi sao to trên bầu trời thành phố. → Nhân vật Phương Định đã bộc lộ những nét tiêu biểu nhất của các cô gái trẻ hồn nhiên, xinh đẹp, mộng mơ, thích hát, tự trọng, luôn cố gắng trong công việc, vượt lên gian khổ, khó khăn, nguy hiểm và nỗi sợ hãi, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Câu 4 – Về ngôn ngữ, ngôn ngữ trần thuật cúa truyện phù hợp với nhân vật kể chuyện Phương Định, cô gái xung phong người Hà Nội ra chiến trường – đã khiến cho truyện có được một giọng điệu và ngôn ngữ tự nhiên, gần với lời ăn tiếng nói hàng ngày của người Hà Nội, trẻ trung và đặc biệt giàu chất nữ tính. – Tác giả thường dùng câu ngắn, nhịp nhanh thể hiện được không khí khẩn trương trong hoàn cảnh chiến tranh. Riêng các đoạn hồi tưởng, nhịp kể chậm lại gợi nhớ một thời tuổi nhỏ đã qua, một thời vô tư hồn nhiên và không khí bình yên trước chiến tranh. Câu 5 – Câu chuyện cho ta thấy tuổi trẻ thế hệ thanh niên kháng chiến chống Mĩ gặp nhiều gian lao, hiểm nguy nhưng ở họ vẫn luôn ngời sáng tinh thần tự do, dũng cảm, ngang tàng. Ở họ có sự kết hợp hoàn hảo giữa những phẩm chất anh hùng cao đẹp và tâm hồn sáng ngời của người bộ đội Cụ Hồ. II. Luyện tập. Câu 1 Một số bài thơ, đoạn thơ hay viết về thế hệ trẻ trong kháng chiến chống Mĩ Bài thơ về tiểu đội xe không kính Phạm Tiến Duật Đồng chí Chính Hữu Khoảng trời – hố bom Lâm Thị Mỹ Dạ Gửi em cô thanh niên xung phong Phạm Tiến Duật Cô gái mở đường Xuân Giao, … Câu 2 Học sinh trình bày cảm nghĩ của mình về nhân vật Phương Định nhưng cần đảm bảo các ý sau – Phương Định là một có gái có hoàn cảnh sống và chiến đấu rất khó khăn, nguy hiểm. + Phương Định là cô gái Hà Nội vừa bước qua tuổi học trò hồn nhiên, vào chiến trường, làm nhiệm vụ ở tổ đội trinh sát mặt đường. + Nhiệm vụ của cô khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom, phải thường xuyên đối mặt với cái chết. – Phương Định có vẻ ngoài xinh đẹp hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa loa kèn, có cái nhìn xa xăm. – Tâm hồn mơ mộng, hồn nhiên, yêu đời + Phương Định thích ca hát, thích những bài dân ca quan họ mềm mại, dịu dàng, thích Ca-chiu-sa,… + Vui vẻ trước cơn mưa đá. – Tình cảm đồng đội, tình cảm chị em sâu sắc Phương Định lo lắng và chăm sóc cho Nho khi Nho bị thương. – Tinh thần dũng cảm, bản lĩnh, vượt qua mọi hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ + Cảnh Phương Định phá bom cô không hề run sợ khi đối mặt với quả bom chưa nổ. + Cái chết cũng không làm cô run sợ bằng việc không thể châm nổ quả bom. Phân tích nhân vật Phương Định trong truyện ngắn Những ngôi sao xa sôi
Những ngôi sao xa xôi - Lê Minh Khuê 190 lượt thích / 2315 lượt đọc "Chúng tôi có ba người. Ba cô gái. Chúng tôi ở trong một cái hang dưới chân cao điểm. Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa! ường bị đánh lở loét, màu đất đỏ, trắng lẫn lộn. Hai bên đường không có lá xanh. Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy. Những cây nhiều rễ nằm lăn lóc. Những tảng đá to. Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong đất." Tác giả Lê Minh Khuê Thể loại Truyện ngắn Đôi nét về tác phẩm Truyện ngắn "Những ngôi sao xa xôi" được tác giả viết vào năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mĩ đang diễn ra vô cùng ác liệt. Một phần trong truyện ngắn được trích dẫn làm văn bản trong SGK Ngữ Văn 9 tập 2 với nhan đề y hệt, kể về một lần phá bom của Phương Định, Nho và Thao. Đôi lời của mình Xin chào, mình là Alph16! Sau khi đọc xong văn bản trích trong SGK, mình rất xúc động và muốn mọi người đều có cơ hội đọc trọn vẹn tác phẩm này và đã thành công trong việc số hóa tác phẩm này lên nền tảng Wattpad. Mong mọi người ủng hộ truyện ngắn này cũng như nhà văn, nếu được thì hãy ủng hộ cả mình và những tác phẩm mình viết nhé. Trước đó thì mình đã đăng tải bản dịch tiếng Anh của truyện ngắn này để giới thiệu nó đến bạn bè quốc tế, mong mọi người ủng hộ cả hai bản ạ! ©Bìa được thiết kế bởi Alph16, đây là bản đầy đủ duy nhất được số hóa và chỉ được đăng tải trên Wattpad của Aph16. Bất kì website Việt Nam nào đăng tải bản này đều là reup trái phép. Mọi vấn đề về bản quyền xin liên hệ Wattpad Alph16 hoặc Instagram hoangphucalpha của mình ạ! Có thể bạn thích? [ Đam Mỹ ] Ma Sư Xuống Núi. Tác giả Tieukhaaiii 756933 76108 Cả đời Kỉ Tình có một chuyện hối hận. Đó chính là năm xưa đã nhận bốn cái đồ đệ. Đại đồ đệ lúc nhỏ tinh nghịch phá phách, sau khi lớn liền trở thành Ma quân một tay che trời. Nhị đồ đệ tuy không có tiền đồ bằng. Nhưng vừa xuống núi liền đã kiếm chỉ thập đại môn phái. Một lời không hợp liền diệt gia, diệt môn. Tôn xưng là Kiếm Ma. Tam đồ đệ tính tình ôn hòa, dịu dàng. Nhưng lại trở thành Ngọc công tử nổi danh thiên hạ, khiến bao thiếu niên, thiếu nữ vô tri vì đó điên cuồng. Mà tiểu đồ đệ, một thân y thuật cũng là xuất thần nhập hóa. Nhưng tính tình lại cổ quái, kỳ quặc, không thích cứu người, chỉ thích giết người. Danh xưng Tiếu Diện Quân. Có thể nói, một đời anh danh của Kỉ Tình cũng đều đã bị đám nghiệt đồ này làm mất sạch. 'Tuổi già sức yếu' còn bị gán cho danh xưng Ma sư. Cho nên, hôm nay Ma sư y đây liền sẽ xuống núi, đích thân đem đám nghiệt đồ này từng cái từng cái lôi trở về dạy bảo lại một trận. Thể loại NP, tiên hiệp, sư đồ luyến. Thụ Kỉ Tình. Công 4 vị nghiệt đồ nào đó. Tác phẩm cũ đã hoàn Sư Đệ, ngươi yêu nhầm người! **Truyện tự sáng tác, không hợp xin click back. Đừng nói lời cay đắng. 【 Ma Đạo Tổ Sư 】Vong Tiện Thiên Edit hoàn Tác giả TieuHuyen12 95620 4083 Artist 紅花血月 Twitter ID BloodyBeni 🚫 Cảnh báo OOC!!! OOC!!! OOC!!! 🚫 Đồng nhân Ma Đạo Tổ Sư - Vong Tiện Nguyên tác Mặc Hương Đồng Khứu Vong Tiện thiên Tác giả Bách Lê Thể loại Đam mỹ, đồng nhân, cổ đại, tu chân, sinh tử, điềm văn, OOC. Couple phụ Hi Trừng Tình trạng Hoàn 6 chương Chuyển ngữ QT Edit + Beta Huyên Nguồn Tấn Giang EDIT PHI THƯƠNG MẠI VÀ KHÔNG ĐẢM BẢO 100℅ BẢN GỐC. [EDIT] XIN DÂNG CÁ MUỐI CHO SƯ TỔ HOÀN Tác giả chaynhoit94 148082 11520 Tác giả Phù Hoa Thể loại Huyền huyễn tu chân, sủng, xuyên qua, HE. Số chương 85 Tình trạng edit HOÀN Nguồn Editor Quy Linh Cao, Heavydizzy VĂN ÁN Liêu Đình Nhạn - Một đệ tử nhập môn không có thiên phú, không có tài năng gì đặc biệt, thế mà lại có thể chế trụ được sư tổ đại ma đầu của Canh Thần Tiên phủ. Mọi người bàn tán, bát quái, ngạc nhiên, tò mò... Xin hỏi Liêu sư muội, bí quyết của ngươi là gì? Liêu Đình Nhạn... Nhờ vào bản năng của cá muối* chăng? *Cá muối - 咸鱼 những người lười nhác, không ước mơ, không lý tưởng. P/S Truyện được re-up chưa được sự đồng ý của chủ nhà. Nếu có vấn đề gì xin hãy nhẹ nhàng liên hệ với mình. Xin cảm ơn! [Reup-Hoàn] Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa Tác giả Au_Man_Nhi 195852 18392 -Mình chỉ reup vì nhu cầu đọc Offline ạ. mình không phải người dịch. không phải người dịch. chuyện quan trọng phải nhắc lại nếu bạn editor không thích bị reup thì cứ ib nói mình, mình sẽ gỡ truyện ngay ạ🙇♀️🤲 P/s chương 93 có xôi thịt, khỏi cảm ơn nha🤧🤧 ______________ Tác giảPhong Không Thể loạiTiên hiệp tu chân,Ngọt văn,Xuyên thư,Sảng văn, HE Edit Gnart154 Số chương 126 chương + 3 phiên ngoại Tình trạng hoàn Thẩm Lưu Hưởng cú đêm cả tối để đọc cho hết một bộ sảng văn tu chân, bực nhất là thụ trong truyện quá bạch liên, làm y tức đến mức nhiều lúc muốn bỏ ngang. Ngủ một giấc, Thẩm Lưu Hưởng xuyên thành vai ác sư tôn trong sách. "Bộ dáng lấy vai chính làm chuẩn? Tỉnh tỉnh. Mỹ mạo của bổn tiên quân là đệ nhất thiên hạ!" "Kiếm Tôn là ai? Đánh thắng được cha Đế Tôn của ta không?! Soái bằng chưởng môn sư huynh của ta không?! Hung bằng Ma Tôn nghĩa huynh của ta không?!" Đối mặt với chỗ dựa tương lai lớn nhất của vai chính - Chu Huyền Lan, Thẩm Lưu Hưởng quyết định đoạt cơ duyên này, đoạt tạo hóa này, đem nguy hiểm bóp chết ở trong nôi. Bất đắc dĩ đồ nhi ngoan ngoãn quá mức, "Thiên địa linh bảo là của sư tôn. Thần vật muôn đời là của sư tôn. Đệ tử cũng là của sư tôn." Thẩm Lưu Hưởng " Được rồi. Chừa cho ngươi chút cơ duyên QAQ" Thẩm Lưu Hưởng từ nuôi thả chuyển thành sủng ái đồ nhi đến cực điểm, mắt thấy đồ đệ mình tự nuôi dạy một thân chính nghĩa, một lòng hướng về sư tôn sắp đạt thành, không ngờ một sớm tính sai, nguyên tác Chu Huyền Lan đã trở lại! [Đồng Nhân H] [Ma Đạo Tổ Sư] Khởi Xuân Tác giả khoinguyenduongthii 491222 18060 Tác giả Khởi Nguyên Dương Thii Wattpad khoinguyenduongthii Cre minh họa Kịch Truyền Thanh Ma Đạo Tổ Sư Design cover khoinguyenduongthii Tên nhân vật thuộc về tác phẩm "Ma Đạo Tổ Sư" của tác giả Mặc Hương Đồng Khứu, cốt truyện có thể có chi tiết được dựa trên tác phẩm gốc, fanfic tuyệt đối không phải là tác phẩm gốc! Lưu ý * OCC * Cấm reup * Truyện chứa toàn bộ cảnh 18+, ai không thích clickback * Fanfic của Vong Tiện, Vong Tiện, Vong Tiện [CAO H TỤC] Yêu Gia Sư Của Con Gái Tác giả Moctudiep2106 1539956 9496 Vương Mỹ Ngọc là sinh viên năm nhất đại học vì kiếm tiền trang trãi cuộc sống mà xin dạy kèm ở Trung tâm gia sư, cô được phân công đến nhà dạy cho một cô bé tên là Bùi Nhã Đan xuất thân giàu nhưng bị tự kỷ. Qua thời gian tiếp xúc dạy dỗ chăm sóc bệnh tình bé Nhã Đan có tiến triển tốt phụ huynh của bé là Bùi Thành Hiến cảm mến Vương Mỹ Ngọc rồi đem lòng yêu cô từ lúc nào không hay. Trong một lần Bùi Thành Hiên bị hạ thuốc đã cưỡng ép Vương Mỹ Ngọc lên giường cùng mình và thổ lộ tình cảm với cô. Vương Mỹ Ngọc sẽ chấp nhận tình yêu của một người đàn ông hơn cô 18 tuổi, từng trãi qua quá khứ đau thương hay là sẽ chọn bạn trai hiện tại của mình? Sự xuất hiện của vợ cũ của Bùi Thành Hiến cùng nhiều âm mưu hiểm ác hãm hại Vương Mỹ Ngọc, liệu Bùi Thành Hiên và Vương Mỹ Ngọc có tìm được hạnh phúc hay không? Mời các bạn theo dõi bộ truyện mới của mình có tên là "Yêu gia sư của con gái" nhé! NOTE Thể loại là CAO H TỤC! CAO H TỤC! CAO H TỤC quan trọng nhấn mạnh 3 lần vì nhiều người mù không thấy đường đâm đầu vô đọc xong cái comment kiểu thiểu năng trí tuệ thậm chí mất dạy nói viết từ ngữ thô tục nhạy cảm này nọ, ai trong sáng xin phắn hộ làm ơn đừng đọc, cảm thấy không hợp vui lòng lặng lẽ đi ra giùm không có ai mướn vô đọc xong quay ra chửi tác giả [HOÀN-SƯ ĐỒ] KHI SƯ PHỤ HẮC HOÁ Tác giả dauxanhxinhxeo 439260 38579 Tác giả Thương Nhiêu Nguồn widkidich Tình trạng Hoàn thành EditĐậu Xanh Bìa Châu Anh Ngày đào hố22/06/2020 Thể loại ngôn tình, cổ đại, huyền huyễn, tu chân, xuyên không, 1vs1, ngọt, sủng, hắc hoá, sư đồ.... 🌱Truyện chỉ đăng duy nhất tại tài khoản wattpad dauxanhxinhxeo. 🌱Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không reup CPSư phụ giai đoạn trước ôn nhu sau đó hắc hoá vs tiểu đồ đệ vô tâm vô phế. [HOÀN] Sự Trở Lại Của Em Gái Quốc Dân - Tiêu Nhất Thất Tác giả xin_ting_ 473770 32524 - Tên truyện Sự Trở Lại Của Em Gái Quốc Dân - Tác giả Tiêu Nhất Thất - Thể loại Ngôn tình, hiện đại, xuyên nhanh, trọng sinh, sủng, showbiz, linh dị,... - Trạng thái Đang cập nhật... - Editor/Beta Hâm Đình 🍓【14/09/2021】✨ .... Văn án Tô Đào sống lại trên người một đứa trẻ bốn tuổi, chủ nhân thân thể này rốt cuộc có bao nhiêu anh trai? Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí tung tin Netizen đồn rằng giáo viên đại học nhà người ta đang đi dạo phố cùng nữ diễn viên nổi tiếng Tô Đào. Tô Đào chuyển tiếp Weibo Đó là đại ca của tôi! Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí Anh trai xinh đẹp bức người, đang cùng Tô Đào ăn tối. Tô Đào chuyển tiếp Weibo Đó là nhị ca của tôi! Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí Tổng tài bá đạo trong tin đồn đột nhiên mở một công ty giải trí, chuyên về Tô Đào. Tô Đào chuyển tiếp Weibo Đó là tam ca của tôi! Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí Streamer hàng đầu giới giải trí ở nhà Tô Đào một ngày một đêm không ra ngoài. Tô Đào khó chịu chuyển tiếp Đó là anh trai ruột của tôi! Anh ruột !!!! Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí Bác sĩ cấm dục tiểu ca ca may mắn được Tô Đào đưa cơm. Tô Đào tâm mệt mỏi tiếp tục chuyển tiếp ... Đó là ngũ ca của tôi a!!! Sự trỗi dậy của Chúa Tể Bóng Tối Tác giả Khonggioihan2000 330113 19294 Summary Có bao giờ bạn tưởng tượng đến một Harry bóng tối chưa, một cậu bé mang bản chất lạnh lùng và sắt đá đến vô tình như một con ác quỷ lần mồi trong màn đêm nhưng lại mang biết bao mặt nạ, thánh thiện, vô tư, pha chút hồn nhiên, ngây thơ của một thiên thần. Chẳng ai không dám tin rằng chiếc mặt nạ đó không phải là cậu, nó là cậu nhưng cũng chẳng phải là cậu, không ai có thể tìm ra bí mật kia cho đến một ngày..... Warning Trong truyện có nhiều đoạn bạo lực và cũng là cặp Volhar nên có một vài bạn không thích thì có thể pass. Và đặc biệt phân biệt chủng tộc. Tôi không sở hữu truyện này. Nguồn vnsharing Người dịch mukuro pro + Bỉ Dở Hơi chap1-10 Nguồn [ĐM] Quỷ sự vô tận - Mộc Hề Nương Tác giả lywsyx_wx 413427 34596 Tác giả Mộc Hề Nương Tình trạng 47 chương + 3 phiên ngoại Thể loại Đam mỹ, linh dị thần quái, huyền nghi trinh thám, hiện đại, chủ thụ, cường cường, 1x1, HE Văn án [1] Dương Nguyên Nhất là nhân viên của văn phòng thám tử "Monster". Bỗng một ngày cậu phát hiện sếp là vong phu đã tự sát từ lâu của cậu. [2] Gần đây "Monster" có thêm một thành viên mới, mỗi ngày đều ôm bài vị của vong phu thắp hương bái lạy. Mà di ảnh trên bài vị giống y hệt dung mạo của ông sếp kinh khủng. [0309] YÊU ANH GIA SƯ Tác giả myayeuHT 68336 5225 thể loại Đam, ngọt, Ngược,H+ Lưu ý Truyện không có thật Tác giả tomaquarius 4269095 171824 Mẹ đẻ Mặc Hương Đồng Xú/墨香铜臭 Đây là truyện mình edit lại chưa có sự đồng ý của tác giả. Kiếp trước, Nguỵ Vô Tiện bị vạn người phỉ báng, thanh danh tan nát. Bị sư đệ - kẻ thân cận nhất dẫn người đến tận hang ổ kết liễu. Tung hoành một đời, lại chết không toàn thây. Từng là một ma đạo tổ sư nhấc lên tinh phong huyết vũ, chết đi rồi sống lại, lại biến thành một tên... Não tàn. Lại còn là một tên não tàn đoạn tụ người người hô đánh! Ta thấy chư quân bệnh dữ lắm, liệu chư quân có thấy giống như ta. Hắn quyết định làm một tên não tàn chuyên nghiệp. Nhưng tu quỷ đạo chứ không tu tiên, mặc ngươi thiên quân vạn mã, ác bá thập phương, kỳ hiệp Cửu Châu, Cao Lĩnh chi hoa. Một khi đã hóa thành nắm cát vàng, tất cả đều thu về dưới trướng, làm việc cho ta, để ta sai sử!
I. Tác giả Lê Minh Tác phẩm Những ngôi sao xa Hoàn cảnh sáng Tóm Ý nghĩa nhan Nội dung và nghệ thuật. Thuyết minh truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê. Lê Minh Khuê là thanh niên xung phong lên đường Trường Sơn thuộc thế hệ nhà văn thời kỳ chống Mỹ, bắt đầu viết văn vào đầu những năm 1970. Trước 1975 chị chủ yếu viết về cuộc sống, chiến đấu của thanh niên xung phong, bộ đội trên đường Trường Sơn. Ở giai đoạn này, chị khá thành công trong việc biểu hiện thế giới nội tâm của nhân vật nữ, vừa nhẹ nhàng, đàm thắm, lại vừa rất mãnh mẽ, tràn đầy sức sóng. Sau 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, chị hăng hái viết về những chuyển biến đời sống xã hội và con người trên tinh thần đổi mới. Tác phẩm của chị phản ánh hiện thực lao động và bảo vệ tổ quốc sau chiến tranh của quần chúng nhân dân trong niềm tin tưởng lớn. II. Tác phẩm Những ngôi sao xa xôi. 1. Hoàn cảnh sáng tác. Truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi” là một trong những tác phẩm đầu tay của nhà văn Lê Minh Khuê, viết năm 1971, lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ của dân tộc đang diễn ra ác liệt. Với sở trường truyện ngắn ngắn gọn, có sức truyền tải nhanh kết hợp với sự nhẹ nhàng, tinh tế trong tâm hồn, Lê Minh Khuê đã mang đến cho người đọc những trang viết đặc sắc, mang đậm hơi thở của thời đại. 2. Tóm tắt. Truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi” là câu chuyện kể về ba nữ thanh niên xung phong Phương Định, Nho, Thao – tổ trưởng, làm nhiệm vụ trinh sát mặt đường ở một vùng trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của họ là quan sát địch ném bom, đo khối lượng đất đá phải san lấp do bom địch gây ra, đánh dấu vị trí các quả bom chưa nổ và phá bom. Đó là một công việc vô cùng nguy hiểm, lúc nào cũng đối mặt với tử thần. Mặc dù vậy, không bao giờ họ tỏ ra sợ hãi. Họ ở trong một cái hang dưới chân cao điểm. Cuộc sống của ba cô gái dù là khắc nghiệt và nguy hiểm nhưng vẫn có những niềm vui hồn nhiên của tuổi trẻ, những giây phút thanh thản thơ mộng và đặc biệt họ gắn bó, yêu thương nhau trong tình đồng đội dù mỗi người cá tính. Truyện tập trung miêu tả nhân vật Phương Định – nhân vật kể chuyện và cũng là nhân vật chính là một cô gái giàu cảm xúc, hay mơ mộng, hồn nhiên và luôn nhớ về những kỷ niệm với gia đình và thành phố của mình. Trong một lần phá bom, Nho bị thương, Phương Định và chị Thao đã hết lòng lo lắng chăm sóc. Kết thúc câu chuyện là một cơn mưa đá bất chợt đến trên điểm cao khiến các cô hết sức vui thích. 3. Ý nghĩa nhan đề. – “Những ngôi sao xa xôi” là một nhan đề hay, vừa có ý nghĩa cụ thể, vừa có ý nghĩa ẩn dụ mang tính biểu tượng + Nhan đề “Những ngôi sao xa xôi” gợi nhớ đến hình ảnh những ngôi sao lớn trên bầu trời thành phố quê hương mà Phương Định – nhân vật chính trong truyện – thường hay nhớ lại. Hình ảnh ấy gắn liền với tuổi ấu thơ êm đềm bên gia đình, bên người thân. Điều đó cho thấy, dù trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, những cô gái thanh niên xung phong vẫn giữ được nét hồn nhiên, trong sáng, mơ mộng. Đồng thời thể hiện tình yêu, sự gắn bó với quê hương của các cô thanh niên xung phong. Những ngôi sao là sự kết dính họ và quê hương, kết dính chiến trường Trường Sơn và mọi miền trên đất nước. + Nhan đề còn gợi nên vẻ đẹp lấp lánh của ba cô gái thanh niên xung phong. Ba cô gái thanh niên xung phong trên một cao điểm ở liệt ở tuyến đường Trường Sơn, tiêu biểu cho thế hệ nữa thanh niên xung phong trong thời chống Mĩ, sẽ mãi mãi là những ngôi sao lấp lánh trên đỉnh cao Trường Sơn, xa xôi mà gần gũi trong lòng yêu thương cảm phục của mọi người, mọi thời đại. Họ với lý tưởng cao đẹp, tình yêu cuộc sống lớn lao, quyết chiến đấu hi sinh vì sự nghiệp bảo vệ ttor quốc chính là những ngôi sao sáng trên bầu trời cách mạng. Tên truyện khơi gợi cảm xúc lãng mạn cách mạng, phần nào giảm bớt những đau thương, mất mát của chiến tranh. + Nhan đề đó góp phần thể hiện tư tưởng, chủ đề của truyện chủ nghĩa anh hùng, vẻ đẹp tâm hồn, tư tưởng và những phẩm chất cao cả của con người Việt Nam trong chiến tranh yêu nước. 4. Nội dung và nghệ thuật. Nội dung Truyện “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê đã làm nổi bật tâm hồn trong sáng, mơ mộng, tinh thần dũng cảm, cuộc sống chiến đấu đầy gian khổ, hy sinh nhưng rất hồn nhiên, lạc quan của những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Đó chính là hình ảnh đẹp, tiêu biểu về thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Nghệ thuật Truyện sử dụng vai kể là nhân vật chính, có cách kể chuyện tự nhiên, ngôn ngữ sinh động, trẻ trung và đặc biệt thành công về nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật. Lê Minh Khuê tỏ ra nắm bắt chắc chắn tâm lí tuổi trẻ, viết ra được những trang văn chân thực, tinh tế phô bày thế giới nội tâm nhân vật trước mắt người đọc. Tác phẩm đã nhận được nhiều lời đánh giá cao của các nhà phê bình trong và ngoài nước. Năm 1971, nhà xuất bản Wadsworth, Hoa Kỳ, đã chon in tác phẩm trong tuyển tập The Art of the short Story, cùng với nhiều tác phẩm của nhiều tác giả nổi tiếng trên thế giới. Phân tích truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê Phân tích nhân vật Phương Định trong truyện ngắn Những ngôi sao xa sôi
Những ngôi sao xa xôi là truyện ngắn đặc sắc của nhà văn Lê Minh Khuê được sáng tác vào năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống đế quốc diễn ra vô cùng ác liệt. Thông qua tác phẩm, nhà văn đã vẽ nên bức tranh chân thực về sự gian khó của cuộc đấu tranh giành lại hoà bình, đồng thời khắc hoạ rõ nét sự hy sinh thầm lặng của những cô gái thanh niên xung phong. Câu chuyện về đề tài chiến tranh không khô khan ngược lại còn lắng đọng nhiều cảm xúc bồi hồi, da diết. Xuyên suốt Những ngôi xa xôi là cuộc đời của những cô gái tuổi xuân thì đang làm nhiệm vụ phá bom, mở đường cho xe qua trên dãy Trường Sơn. Đôi nét về tác giả Lê Minh Khuê và tác phẩm Những ngôi sao xa xôi Lê Minh Khuê sinh năm 1949 tại Thanh Hoá, bà thuộc thế hệ những nhà văn trưởng thành từ cuộc kháng chiến chống Mỹ, là nhà văn chuyên viết về đề tài chiến tranh và hậu chiến. Trong suốt sự nghiệp sáng tác, Lê Minh Khuê đã nhận được rất nhiều giải thưởng ở cả trong và ngoài nước, như giải thưởng văn học mang tên văn hào Byeong-ju Lee của Hàn Quốc năm 2008, giải thưởng Nhà nước về văn học và nghệ thuật năm 2012 và gần đây nhất là giải thưởng Thành tựu văn học trọn đời năm 2019 do Hội nhà văn Hà Nội trao tặng. Chân dung nhà văn Lê Minh Khuê Ít người biết từ năm mười sáu tuổi Lê Minh Khuê đã tham gia vào lực lượng thanh niên xung phong, bám trụ trên những cung đường chiến đấu ác liệt nhất. Chính vì thế nên hầu hết các tác phẩm đầu tiên do bà sáng tác vào năm những 1970 chủ yếu xoay quanh cuộc sống của các chiến sĩ trẻ, đang làm nhiệm vụ trên tuyến đường huyết mạch Trường Sơn. Chiến tranh đã qua đi nhưng nỗi đau về những tháng ngày sống cùng bom đạn vẫn thường trực trong những trang viết của bà. Tác phẩm thời hậu chiến của bà quan tâm đến hậu quả chiến tranh đối với đất nước mình, những vấn đề sau khi thống nhất đất nước, sự nghèo đói và tình trạng xói mòn văn hóa và tinh thần khi đất nước chuyển đổi sang một xã hội tiêu thụ. Những vấn đề này được thể hiện bằng một văn phong đẹp, chua xót và trang nghiêm. – Hội nhà văn Việt Nam Cho đến nay bà đã sáng tác mười hai tập truyện ngắn, đồng thời là một trong những nhà văn đương đại tiêu biểu có tác phẩm được đưa vào sách giáo khoa. Các tập truyện của bà có thể nhắc đến như Những ngôi sao xa xôi, Cao điểm mùa hạ, Một chiều xa thành phố và Bi kịch nhỏ. Những ngôi sao xa xôi là một trong những tác phẩm đặc sắc của bà, được sáng tác và in trên tạp chí Tác phẩm mới năm 1971, đồng thời cũng là tác phẩm được chọn để đưa vào sách giáo khoa Ngữ Văn 9. Truyện xoay quanh ba nữ thanh niên xung phong gồm Nho, Thao và Phương Định đang làm nhiệm vụ trinh sát mặt đường tại Trường Sơn. Với sự sắc sảo trong ngòi bút, Lê Minh Khuê đã khắc hoạ chân thực cuộc đời của những cô gái tuổi còn đôi mươi nhưng cháy trong tim khát vọng tuổi trẻ mãnh liệt và nồng nàn tình yêu nước. Lòng yêu nước là ngọn đuốc mồi của sự dũng cảm Những ngôi sao xa xôi là câu chuyện về cuộc đời Nho, Thao và Phương Định, ba nữ thanh niên xung phong đang sống và chiến đấu ở một cao điểm, giữa vùng bắn phá ác liệt nhất của máy bay Mỹ trên tuyến đường Trường Sơn. Ảnh bìa sách Những ngôi sao xa xôi Họ có nhiệm vụ quan sát máy bay địch, đo đạc đồng thời ước tính khối lượng đất đá bị bom địch đào xới để san lấp, đếm những quả bom chưa nổ và dùng thuốc nổ để phá chúng. Đó là một công việc vô cùng mạo hiểm, đòi hỏi lòng dũng cảm cùng tinh thần thép. Có ở đâu như thế này không đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần. Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ. Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa. Nhưng nhất định sẽ nổ… Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang. Công việc mạo hiểm đến nỗi họ phải liều mình xông pha giữa máy bay trinh sát của địch và những trái bom có thể nổ bất kì lúc nào dù ngày hay đêm. Tuy nguy hiểm khôn lường nhưng các cô vẫn luôn tự hào với cái tên “tổ trinh sát mặt đường” mà đơn vị đặt cho mình. Đơn vị thường ra đường vào lúc mặt trời lặn. Và làm việc có khi suốt đêm. Còn chúng tôi thì chạy trên cao điểm cả ban ngày. Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải chuyện chơi. Thần chết là một tay không thích đùa. Hắn ta lẩn trong ruột những quả bom. Tôi bây giờ còn một vết thương chưa lành miệng ở đùi. Cả ba cô gái đều là người Hà Nội, trẻ trung, xinh đẹp, đầy mộng mơ và luôn hồn nhiên cất cao tiếng hát. Thao là cô gái lớn tuổi nhất nên được giao nhiệm vụ chỉ huy đội trinh sát, tuy quyết đoán và nghiêm khắc trong công việc nhưng chị cũng là cô gái thích chăm chút cho bản thân. Điều đó được thể hiện qua việc cô thường tỉa lông mày, say sưa chép lời bài hát hay sợ vắt và máu. Thao cho người đọc nhìn thấy được một cô gái vừa có chút điệu đà, nhút nhát lại vừa bản lĩnh, gan dạ khi ra trận. Nho là em út nên tính cách rất trẻ con, cô có dáng người nhỏ nhắn và thích ăn kẹo. Tuy nhiên khi đứng trước kẻ thù, Nho luôn thể hiện được sự kiên cường và dũng cảm của người chiến sĩ thanh niên xung phong. Về phần Phương Định, đó là một cô gái hồn nhiên, xinh xắn và hay mơ mộng. Định có giọng hát rất hay, cô thường cất tiếng hát để động viên bản thân và đồng đội, tiếng hát du dương ấy đã phần nào xoa dịu tháng ngày khốc liệt nơi tiền tuyến. Những nữ thanh niên xung phong đang làm nhiệm vụ Thao, Nho và Phương Định tuy mỗi người có một tính cách khác biệt nhưng luôn dành cho nhau những tình cảm chân thành và tốt đẹp, cả ba tựa như những đoá hồng thép đang nở rộ giữa dãy Trường Sơn. Nho cắn răng chịu đau nhưng không khóc và cả ba người đều không ai khóc bởi họ cho rằng Nước mắt đứa nào chảy trong khi cần cái cứng cỏi của nhau là bị xem như bằng chứng của một sự tự nhục mạ. – Những ngôi sao xa xôi Càng đi sâu vào tác phẩm ta càng nhận ra tình đồng chí vững vàng được tác giả khai thác một cách khéo léo. Họ luôn dành cho nhau sự quan tâm lặng lẽ và vững tin vào sự hỗ trợ của đồng đội đang ở phía sau, để biến nỗi sợ thành động lực chiến đấu. Vắng lặng đến phát sợ. Cây còn lại xơ xác. Đất nóng. Khói đen vật vờ từng cụm trong không trung, che đi những gì từ xa. Các anh cao xạ có nhìn thấy chúng tôi không? Chắc có, các anh ấy có những cái ống nhòm có thể thu cả trái đất vào tầm mắt. Tôi đến gần quả bom. Cảm thấy có ánh mắt các chiến sĩ dõi theo mình, tôi không sợ nữa. Tôi sẽ không đi khom. Các anh ấy không thích cái kiểu đi lom khom khi có thể cứ đàng hoàng mà bước tới. – Những ngôi sao xa xôi Các cô gái luôn hiểu rõ ý nghĩa việc mình làm, thế nên khi đối mặt với cái chết, họ vẫn bình tĩnh, dũng cảm và sẵn sàng hy sinh để con đường ra trận được thông suốt. Trong những tác phẩm về đề tài chiến tranh trước đây, cuộc sống của những chiến sĩ đã hy sinh thầm lặng vì hoà bình dân tộc không được miêu tả nhiều. Dưới ngòi bút của nhà văn Lê Minh Khuê, người đọc đã có cái nhìn sâu sắc và chân thật về cuộc đời của những chiến sĩ đã quên mình vì nền độc lập nước nhà. Tác giả đã chọn cho mình phong cách viết bình dị nhưng cũng đậm hơi thở của chiến tranh. Tinh thần quả cảm, yêu nước của ba cô thanh niên xung phong trong Những ngôi sao xa xôi cũng chính là tinh thần chung của dân tộc Việt Nam giai đoạn chống Mỹ cứu nước. Những đoá hoa đã dành trọn thanh xuân cho Tổ Quốc Các anh chiến sĩ đã gọi các cô là những ngôi sao xa xôi. Với các anh, ngôi sao luôn phát ra ánh sáng dịu dàng nhưng không kém phần rực rỡ, tựa những cô gái đang ngày đêm chiến đấu giữa mưa bom, lửa đạn trên dãy Trường Sơn. Điều đó đã phần nào thể hiện sự nể phục và trân trọng mà họ dành cho Thao, Nho và Phương Định. Đoạn trích trong tác phẩm Những ngôi sao xa xôi Các cô yêu nước và cũng yêu luôn cả những anh chiến sĩ đi qua cao điểm. Đó không phải tình yêu nam nữ đơn thuần mà là tình cảm thiêng liêng giữa đồng bào với đồng bào, chứa chan niềm tự hào dân tộc. Tôi khoanh tay trước ngực, đứng ra xa một tí, không nhìn anh bộ đội mà nhìn một chiếc xe đang đi tới. Tôi lại điệu thế thôi. Nhưng bảo tôi không điệu sao được? Chẳng lẽ, ngay lúc này đây, tôi lại chạy đến, nắm tay tất cả các chiến sĩ trên cao điểm này mà òa lên khóc vì một niềm vui, một niềm hạnh phúc trẻ trung đang trào dậy. Tôi yêu tất cả mọi người, một tình yêu nồng nàn, khó nói mà có lẽ ai đã đứng trên cao điểm giữa những phút này như tôi mới hiểu thấu. – Những ngôi sao xa xôi Phương Định luôn thấy mừng rỡ mỗi khi có xe đi ngang cao điểm, vì nhờ các cô hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà các anh đã an toàn băng qua Trường Sơn để cứu nước. Bằng ngôn ngữ giản dị, giọng điệu bình thản pha chút hóm hỉnh nhưng vẫn vô cùng tự nhiên, Lê Minh Khuê đã cho độc giả thấy được sự hồn nhiên nhưng không kém phần chững chạc trong cách suy nghĩ của những cô chiến sĩ trẻ nơi tiền tuyến. Những nữ thanh niên xung phong đang mở đường trên dãy Trường Sơn Qua tác phẩm, có thể thấy ba cô gái có lí tưởng sống cao đẹp, sẵn sàng hy sinh tuổi thanh xuân, hy sinh hạnh phúc cá nhân để nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Họ chính là những đoá hồng vươn lên từ biển lửa, tô thắm thêm màu đỏ chói lọi cho dãy Trường Sơn. Những ngôi sao xa xôi làm sống lại trang sử hào hùng của dân tộc Lê Minh Khuê đã dùng ngòi bút tái hiện lại sự tàn khốc của chiến tranh một cách chân thực, đồng thời tôn vinh sự kiên cường, bất khuất của các chiến sĩ cách mạng. Những ngôi sao xa xôi đã thành công khắc hoạ cuộc đời của ba nữ thanh niên xung phong dành trọn tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc. Qua tác phẩm, ta có cái nhìn trọn vẹn và sâu sắc hơn về chiến tranh Việt Nam cũng như những hy sinh của ông cha ta đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Lê Minh Khuê Cách viết của nhà văn Lê Minh Khuê được giới chuyên môn nhận định là mới lạ và tiêu biểu cho số ít nhà văn có tác phẩm về đề tài chiến tranh. Những ngôi sao xa xôi không chỉ được đánh giá cao ở trong nước mà còn gây ấn tượng mạnh với độc giả nước ngoài. Truyện ngắn đã được in trong tuyển tập The Art of the Short Story do nhà xuất bản Wadsworth Hoa Kỳ phát hành, bên cạnh tác phẩm của nhiều tác giả nổi tiếng trên khắp thế giới. Nhiều năm tháng đã qua đi nhưng nỗi đau về trận chiến năm xưa vẫn còn âm ỉ trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Tác phẩm không chỉ để lại trong lòng người đọc ký ức về một thời chiến đấu oanh liệt mà còn làm sống lại những trang sử hào hùng của dân tộc. Văn học là hành trình từ trái tim đến trái tim, chính vì thế nên những giá trị nhân văn sâu sắc mà Lê Minh Khuê truyền tải trong tác phẩm đã thành công chinh phục nhiều thế hệ độc giả. Những ngôi sao xa xôi sẽ cho chúng ta được chiêm ngưỡng bức tranh thời chiến đầy chân thực nhưng cũng không kém phần sâu lắng về những con người đã không tiếc máu xương cho hoà bình, độc lập. Thiên Nhi
Năm sáng tác1971Tác giảLê Minh KhuêHoàn cảnh sáng tácTruyện ngắn “Nhưng ngôi sao xa xôi” được viết năm 1971, lúc cuộc kháng chiến chống Mĩ diễn ra vô cùng ác liệt, lúc đó tác giả từng là chiến sĩ thanh niên xung phong ở Trường viết liên quanXem bài soạnBa nữ thanh niên xung phong thuộc tổ trinh sát mặt đường tại một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn – Phương Định, Nho và chị Thao. Nhiệm vụ của họ là quan sát khi địch ném bom, đo khối lượng đất đá cần phải san lấp, đánh dấu vị trí các quả bom chưa nổ và phá bom. Công việc của họ hết sức nguy hiểm. Mặc dù vậy, cuộc sống của họ vẫn có những niềm vui hồn nhiên của tuổi trẻ, những giây phút thanh thản, mơ mộng và đặc biệt là gắn bó, yêu thương nhau trong tình đồng đội. Trong một lần phá bom, Nho bị thương, Định va Thao lo lắng săn sóc cho tài liệu sưu tầm - Văn mẫu lớp 9 tập 2
truyện ngắn những ngôi sao xa xôi